Cù Lao Dung trong tôi

Another song for my hometown – Cù Lao Dung.

Since: Feb 9, 2015

Lyric

Intro: Andy, 2015. Song for life, for my native land, for my family and for mine.

Verse 1:
Trời bắt đầu chuyển sang đông, 
từng cơn gió lạnh phương Bắc kéo về tới lùa qua ban công.
Hạt sương đua nhau đọng trên giường sắt.
Thả hồn mình theo làn gió, với sau lưng là chiếc áo thường mặc.
Mọi người đi làm thật hối hả, xe cộ vô tình lặng trôi qua.
2015 không có chuyện về thẩm mĩ viện và đòi quà
Mà xót thương cho cô dâu bất hạnh cùng 4 chiến sĩ quân đội ta.
Tất cả thấm đượm vào lòng sinh viên nghèo ở nơi xa.
Màn đêm xuống trên đất Cần Thơ huyền ảo lung linh và thơ mộng.
Càng thèm muốn nên bất cần giờ, huyên náo rung rinh là cơ động.
Bạn thêm buồn nên cất vần thơ: thuyền nào chung tình ta chờ ngóng
Đang đem cuộn tên thật chần chờ điền vào khung hình mà mờ bóng.
Lòng đường đông người quá, nhưng sao thấy lòng thật cô đơn.
Nhà cao cửa rộng nhiều quá, mà tôi nhỏ và héo khô hơn.
Làm sao để tôi nhận được vòng tay ấm áp từ gia đình tôi yêu?
Và làm sao để tôi thấy được gương mặt xinh xắn người tôi yêu?

Verse 2:
Năm đầu tiên của một thằng sinh viên học ngành kỹ thuật phần mềm.
Là rất nhiều sự ngỡ ngàng và cả kiến thức sống cần thêm.
Sống xa gia đình là một, xa bạn bè cũ là hai.
Ba phải theo cách sống tấp nập của chốn thành thị để giống người ta.
Bốn không người thân để nương nhờ, năm không bạn đỡ khi vô tình vấp ngã
Giờ giấc sai lệch là sáu, còn bảy ăn uống thì mỗi lúc một lạ.
Thứ tám hay dễ ốm đau, thứ chín làm thêm vất vả.
Thứ mười mì gói là đặc sản của tất cả sinh viên chúng ta đó.
Sống nơi thành thị đông người, anh em bạn bè thì không có
Phải tự thân mình lo tất cả nhưng để vượt qua thì không khó.
Ngày xưa ở dưới quê tủi thân thì về nói với mẹ.
Ngày nay con học xa nhà đêm buồn có ai đòi chia sẻ.
Tết năm nay con không cần nơi phồn hoa đèn nhấp nháy
Xe cộ qua lại người người đổ xô đi mua quà để biếu tặng ai.
Mà con thích được tước lá mai dọn cỏ quanh vườn gia đình xúm lại
Bày mâm ngủ quả thức đón giao thừa, ngọn lửa hạnh phúc đang bùng cháy.

Verse 3:
Nhánh mai vàng được bán ở đây làm sao mà đẹp bằng trước cửa.
Chính tay cha đã mang về trên mảnh đất mình vàng rực lửa.
Trái cây hảo hạn trên này không thể sánh bằng quê tôi được
Bến Ninh Kiều, chợ nổi, sân bay, Mậu Thân về đêm, đại lộ Hoà Bình
Khu du lịch Mỹ Khánh, thiền viện Trúc Lâm, hay biển Cần Thơ
Nhìn ra xa ngắm cầu gần 5 nghìn tỷ bắc qua sông Hậu.
Tôi thấy nó cũng không bằng Cù Lao Dung người dân thân thiện đất đai màu mỡ sản xuất gia tăng.
Hương lành cùng trái ngọt và có loài thuỷ liễu mọng lên thầm lặng.
Cù Lao Dung có một hoài bão ở trong đó có một gia đình
Dạy con sống tốt đời đẹp đạo làm lụng vất vả họ cứ lặng thinh.
Cần Thơ có một mơ ước ở trong đó có một thành viên 
Biết ơn lắm những gì có được, sinh viên nghèo xa xứ bình yên.
Gửi giúp vào cánh én mùa xuân gắn lên nhánh mai ngày Tết.
Hoà tan vào gió thổi tháng giêng thả dòng sông Hậu tình thương thô kệch.
Tình thương nhỏ bé của tôi cùng triệu trái tim sống ở nơi bất kỳ.
Thì vẫn không có thể nào phai nhạt quê hương đậm trong tâm thức là nhất nhì.

Hook:
Việt Nam mà tôi yêu, miền Tây trái cây ngọt dịu.
Bánh pía Vũng Thơm, Sóc Trăng không thể thiếu
Cù Lao Dung dáng vẻ yêu kiều, An Thạnh Tây người dân trung hiếu.
Tất cả vẽ nên điều: “quê hương tôi thật đáng yêu!”

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of